Nếu bạn đang cố gắng làm người khác thấy hài lòng thì bạn vô tình trao cho nội tâm chúng ta 1 cảm xúc không tốt.
Chúng ta là sinh vật xã hội nên việc quan tâm đến cảm xúc người khác là tự nhiên. Nhưng khi điều đó trở thành thước đo để sống, ta bắt đầu đánh mất mình.
Cảm xúc của người khác là thật, nhưng không phải là nghĩa vụ của mình để gánh hết. Cảm xúc không phải là mệnh lệnh. Họ có quyền buồn, nhưng mình không có nghĩa vụ phải sống theo nỗi buồn đó.
Thành thật với chính mình không phải là ích kỷ. Ngược lại, nó là nền tảng để yêu thương và sống tử tế lâu dài.
Mình tin rằng, việc ý thức được rằng mình đang sống theo cảm xúc người khác, như cách bạn đang hỏi, đã là bước đầu rất quan trọng. Sống vì người khác không sai, nhưng nếu điều đó làm tổn thương chính mình lâu dài, thì cần dừng lại và hỏi lại chính mình muốn gì.