Nghe có vẻ tự hào đấy... nhưng khoan đã. Nếu bạn làm một việc suốt 10 năm mà không thay đổi cách làm, thì thật lòng mà nói: bạn không có 10 năm kinh nghiệm, bạn chỉ có 1 năm kinh nghiệm lặp lại 10 lần.
Nó không phải là “ổn định”, nó là đóng băng tư duy.
Nó không phải là “thành thạo”, nó là phục tùng một khuôn mẫu.
Có thể bạn nghĩ: “Cách này hiệu quả, nên tôi giữ nó.” Ừ, nhưng có bao giờ bạn tự hỏi: còn cách nào tốt hơn không? Hay bạn đã quá quen với cảm giác an toàn từ một công thức cũ, đến mức sợ cả việc nghĩ khác?
Sáng tạo không nhất thiết phải là làm ra điều gì vĩ đại. Đôi khi nó chỉ đơn giản là dừng lại một chút, nhìn lại cách mình đang làm, và tự hỏi:
Nếu bây giờ tôi bắt đầu lại từ đầu, tôi có còn chọn cách này không?
Nếu câu trả lời là không — thì bạn đang sống bằng quán tính, không phải bằng ý thức.
Và quán tính đó, theo thời gian, sẽ biến bạn thành một cái máy giỏi làm theo, chứ không phải một con người biết tạo khác biệt.
Bạn chọn cái nào?