Có những ngày tôi ngồi lặng cả buổi, không phải vì quá bận, mà vì đầu óc cứ loanh quanh một câu hỏi quen thuộc:
"Liệu mình có đang đi sai không?"
Tôi chắc rằng ai cũng sẽ có lúc nghi ngờ chính mình – dù bạn đang khởi nghiệp hay đang làm công việc ổn định.
Có những ngày kết quả không đến, nỗ lực không thấy hồi đáp, và niềm tin cũng bị bào mòn từng chút. Tệ hơn là khi bạn nhìn xung quanh thấy người khác vẫn “ổn định”, còn mình thì loay hoay giữa những bước đi không rõ thành – bại.
Tôi đã từng tự hỏi:
Hay là mình sai rồi? Mình không nên nghỉ việc. Mình đã quá vội vàng?
Nhưng rồi, tôi nhận ra – chẳng ai đủ quyền để nói bạn khởi nghiệp là sai, hay đi làm nhận lương hằng tháng là đúng cả.
Vì đúng – sai không nằm ở kết quả.
Nó nằm ở việc bạn có đang sống thật với chính mình không.
Khởi nghiệp không phải để “đúng”, mà là để trải qua.
Trải qua sự mơ hồ, sự kiệt sức, và cả cảm giác bị chính mình nghi ngờ.
Khi bạn bắt đầu nghi ngờ bản thân, có thể đó là dấu hiệu rằng bạn đã cố gắng rất nhiều – nhưng kết quả chưa kịp tới.
Nó giống như việc trồng một cái cây: không ai gieo hạt hôm nay mà hái quả ngày mai.
Bạn phải bước qua mùa sâu bệnh, khô hạn, cả những ngày tưởng chừng như cây không sống nổi nữa…
Nhưng nếu bạn kiên trì nuôi nó bằng niềm tin, đến lúc nó đâm chồi, bạn sẽ biết: tất cả đều xứng đáng.
Không ai luôn vững tin mãi. Và thật ra, không cần phải vững tin suốt.
Chỉ cần bạn không gục ngã hoàn toàn vào những ngày nghi ngờ bản thân, mà biết cách đứng dậy lại – dù là bằng một điều nhỏ thôi
Đọc vài trang sách truyền cảm hứng,
Nghe một bản nhạc làm bạn nhớ lý do bắt đầu,
Hoặc đơn giản là im lặng nhưng không bỏ cuộc.
Đó cũng là một chiến thắng rồi.
Nếu bạn đang trong giai đoạn nghi ngờ, mơ hồ, không biết mình đi đúng hay sai…
Thì bạn không cô đơn đâu.
Tôi cũng đang đi qua nó. Và mỗi lần vượt qua một đoạn, tôi lại viết lại – để nếu một ai đó tình cờ đọc được, bạn biết: mình không lạc đường, mình chỉ đang đi một con đường chưa đông người.