Sẽ có những ngày bạn thức dậy, mở laptop ra, nhìn vào công việc… rồi chẳng làm gì cả.
Mọi thứ mờ mịt. Cảm giác như mọi ý tưởng đều khô cạn, mọi động lực đều biến mất.
Bạn bắt đầu tự hỏi:
“Có phải mình đang lãng phí thời gian?”
“Có phải mình không phù hợp với con đường này?”
Nhưng bạn biết không, những ngày đó… là một phần tất yếu của hành trình.
Cơ thể bạn cần nghỉ để hồi phục.
Tâm trí bạn cần một khoảng lặng để gom lại những gì đã trải qua.
Giống như cánh đồng sau mùa gặt, phải để đất nghỉ ngơi thì mới có thể nuôi dưỡng một vụ mùa mới.
Chúng ta thường tự ép mình phải luôn chạy, luôn cố gắng, luôn tạo ra kết quả.
Nhưng sự thật là… những khoảng trống đó, chính là nơi ý tưởng được ươm mầm.
Ngày hôm nay bạn không viết được một dòng nào.
Ngày mai, bạn lại có thể viết cả một chương.
Vì vậy, đừng sợ những ngày “chẳng làm được gì”.
Chúng không phải là thất bại. Chúng chỉ là nhịp thở của hành trình – lúc hít vào, lúc thở ra.
Điều quan trọng là… bạn vẫn còn ở đây, và bạn sẽ tiếp tục bước tiếp.