Có một thời gian dài, tôi luôn nghĩ rằng thành công chỉ đến khi mình làm việc thật chăm chỉ, học thật nhiều, và không để bản thân yếu đuối.
Tôi nhớ lại những ngày trước đây, tôi chỉ chăm chăm nghĩ về những thứ mình chưa đạt được. Mỗi buổi sáng thức dậy, việc đầu tiên là mở điện thoại, đọc tin nhắn, kiểm tra email… rồi cảm thấy áp lực ngay từ khi chưa bước xuống giường. Tôi đã sống như thể mọi thứ xung quanh là điều hiển nhiên, và tôi chẳng nợ ai một lời cảm ơn nào.
Nhưng rồi, dần dần, tôi nhận ra mình đang bỏ lỡ quá nhiều thứ đẹp đẽ. Một ly nước mát khi khát. Một làn gió nhẹ giữa trưa hè. Một buổi sáng yên tĩnh để viết vài dòng cho chính mình. Những thứ nhỏ bé ấy, tôi từng coi thường, lại chính là thứ làm tôi thấy cuộc sống này đáng để sống.
Sự biết ơn không làm cho khó khăn biến mất, nhưng nó khiến tôi có đủ sức để đi qua. Nó giống như một chiếc chìa khóa, mở ra cánh cửa cho tâm trí tôi bình an, và khi bình an, tôi mới thật sự nhìn thấy cơ hội.
Biết ơn cuộc sống này cho tôi được sống thêm một ngày nữa.
Vì tôi hiểu rằng, nếu ngày mai tôi không còn ở đây, tôi sẽ hối tiếc biết bao nhiêu cho những điều hôm nay tôi chưa làm.
Vậy nên, tôi sẽ sống trọn vẹn cho hôm nay — nói điều tôi muốn nói, làm điều tôi muốn làm, yêu thương nhiều hơn, và bớt ngại ngùng hơn.
Bởi tôi không thể chắc chắn về ngày mai, nhưng tôi hoàn toàn có thể chắc chắn rằng hôm nay sẽ không bị bỏ phí.