Những năm học THCS, THPT, tôi luôn nằm trong nhóm “trung bình” của lớp.
Không phải học sinh cá biệt, cũng chẳng phải học sinh xuất sắc để được khen thưởng. Tôi trôi qua những buổi chào cờ, những kỳ thi, những bảng điểm… như một cái tên nhạt nhòa.
Thầy cô hiếm khi để ý đến tôi, trừ khi là điểm danh. Bạn bè thì chẳng mấy ai hỏi ý kiến tôi trong các hoạt động nhóm. Và chính tôi, cũng bắt đầu tin vào cái nhãn “trung bình” đó. Trong đầu tôi, nó đồng nghĩa với “không có gì nổi bật” – một kiểu thất bại âm thầm mà không ai buồn nhắc tới.
Nhưng rồi, một ngày, tôi nhận ra:
Người ta gọi tôi là “trung bình” chỉ vì thước đo họ dùng là điểm số và giải thưởng. Nhưng đời này đâu chỉ có một thước đo? Tôi bắt đầu thử sức ở những điều không nằm trong sách giáo khoa. Tôi viết blog. Tôi học cách kể chuyện. Tôi tự tìm hiểu về thiết kế, về công nghệ. Tôi đọc sách về những lĩnh vực chẳng ai bắt tôi học.
Và từ từ, tôi phát hiện mình không hề “trung bình” — chỉ là tôi chưa tìm đúng sân chơi của mình.
Ở những nơi tôi được là chính mình, được làm điều mình giỏi và yêu thích, tôi mới thật sự tỏa sáng.
Giờ đây, khi nhìn lại, tôi biết ơn quãng thời gian đó.
Bởi nếu không từng bị coi là “thất bại”, tôi đã không kiên trì tìm kiếm bản thân đến vậy.
Nếu không từng bị xếp ở nhóm “trung bình”, tôi đã không học được cách tự định nghĩa giá trị của mình.
Và tôi muốn nói với bất kỳ ai đang cảm thấy mình “chỉ là một người bình thường”: Có thể bạn chỉ chưa tìm được nơi mình thuộc về. Một khi tìm thấy, bạn sẽ thấy mình chưa bao giờ là “trung bình” cả.