Bạn có đang rơi vào tình trạng này không?
Mọi thứ ập đến một cách quá nhanh, công việc chồng chất, đầu óc lúc nào cũng căng ra vì nghĩ rằng “phải giải quyết cho xong càng sớm càng tốt”. Nhưng cuối cùng thì sao? Không việc nào hoàn thành trọn vẹn. Mỗi việc bạn chỉ làm được một ít, và rồi… stress bắt đầu sinh ra từ đó.
Khi đêm đến, đáng lẽ bạn phải được nghỉ ngơi, nhưng thay vào đó, đầu óc lại bonus thêm một “ca trực đêm” – ngồi nghĩ về hàng đống vấn đề chưa xong. Và sức khoẻ thì cứ thế tuột dốc dần.
Tôi đã và đang trong chính hoàn cảnh đó. Hơn 6 tháng qua từ khi bắt đầu một đầu bài quá lớn, tôi sống cùng cảm giác này. Và ngay cả khi tôi nghĩ mình đã quen, thì mỗi lần công việc dồn ứ hay ý tưởng bế tắc, nó lại cộng thêm một tầng áp lực mới.
Thật sự, có những lúc tôi ngồi lại và tự hỏi:
Tôi đang gặp vấn đề gì?
Nó xuất phát từ đâu?
Có nên tiếp tục làm nữa không?
Những câu hỏi ấy để tôi đi tìm nguyên nhân từ đâu mà tôi bị như thế, để tôi nhìn nhận lại chính mình, vì sao mình đang tự huỷ hoại chính mình từ thời gian đến sức khoẻ và cả sức trẻ đầy tham vọng...
Và tôi học cách buông để đi tiếp
Tôi bắt đầu tìm hiểu về Phật pháp. Tôi học cách lắng nghe nhiều hơn, chấp nhận mọi thứ đến với mình nhiều hơn. Và quan trọng nhất, tôi đã dám buông.
Buông ở đây không phải là từ chối hay bỏ mặc công việc. Mà là buông cách làm cũ – cái cách khiến tôi chỉ biết lao vào, gồng lên, chống chọi. Tôi buông để tạo ra một góc nhìn mới, để bắt đầu lại với một tâm thế khác.