Hôm nay, tôi chợt nhìn lại bản thân mình vào cái thời mà đang dậy thì… Lúc đó, mặt đầy mụn, tính tình cọc cằn, thích hơn thua, thích tỏ ra “mình đúng”, tướng tá thì chẳng ra dáng đàn ông, cũng chẳng còn là dáng trẻ con. Tính tình thì… thật ra chẳng được gì.
Và bạn biết không, nhìn lại ở tuổi 28–30, tôi thấy có gì đó giống hệt thời dậy thì:
- Mặt thì giờ đây không còn mụn nhưng đầy stress.
- Tính cách cọc cằn, nóng nảy, hơn thua đôi lúc vẫn còn – giống như sự quyết liệt trong sự nghiệp, lúc được lúc không, và đôi lúc lại thiếu đi quyết liệt.
Ở tuổi đôi mươi, nếu chúng ta sai, ba mẹ, thầy cô, ông bà sẽ “vã” vài cái để chúng ta tỉnh ngộ, để hiểu rằng mình cần thay đổi. Nhưng bây giờ, ở tuổi 28–30, những người từng vã chúng ta không còn đủ sức nữa. Giờ đây, chúng ta phải tự đứng trên đôi chân mình, tư duy của mình, và tự sửa hoặc loại bỏ những thứ không còn phù hợp.
Hãy nhìn nhận rằng: Những thói quen, suy nghĩ, cảm xúc hay cả những cách hành xử từng hợp lý trước đây… bây giờ không còn hợp thời nữa. Đừng tiếc. Đừng cố níu giữ.
Một ly nước đã đầy thì không thể rót thêm được đâu bạn ạ.
Vậy thì hãy đổ bớt đi những thứ cũ kỹ, để nhường chỗ cho năng lượng mới, cho phiên bản mạnh mẽ và tập trung hơn của chính bạn.
Hãy coi giai đoạn 28–30 này là một lớp dậy thì thứ hai, nhưng lần này chúng ta làm chủ cuộc chơi, quyết định phiên bản mới của mình, và biết rằng mọi thứ không còn ai nhắc nhở, chỉ có chính chúng ta tự chịu trách nhiệm.
Liệu 40 tuổi có Wow khi nhìn lại tuổi 30?
Liệu vài năm nữa, khi bước sang tuổi 40, mình có nhìn lại tuổi 30 và thốt lên:
“Wow, lúc đó mình đã thay đổi, khác hẳn, và thật sự ổn!”