Có một giai đoạn dài trong đời, tôi cứ nghĩ mình đang sống “bình thường”.
Thức khuya, dậy muộn, làm việc, thư giãn, ngủ… Lặp đi lặp lại như một vòng xoay đã được cài đặt sẵn. Tôi không nhận ra rằng mình đã sống theo một chương trình “tự động” được lập trình từ nhiều năm, đến mức nó trở thành hiển nhiên.
Rồi một ngày, cơ thể tôi bắt đầu phản kháng: mệt mỏi, nặng nề, não bộ u ám, tâm lý thì bị kéo lê trong những cảm xúc tiêu cực. Tôi ngồi lặng và hỏi chính mình:
Nếu tiếp tục như thế này, tôi sẽ đi đâu? Tôi sẽ trở thành ai? Và tôi còn bao nhiêu thời gian để sống thật sự?
Câu hỏi đó khiến tôi sững người.
Bởi tôi nhận ra, bao lâu nay tôi vẫn sống như thể cuộc đời chỉ để tiết kiệm cho một ngày mai hoàn hảo — một ngày mai mà biết đâu chẳng bao giờ đến.
Nhưng sự thật thì khác.
Cuộc sống đã ban cho tôi quyền được hưởng thụ, quyền được vui, quyền được buồn, quyền được hạnh phúc — mỗi ngày, chứ không phải ở một thời điểm hoàn hảo nào đó trong tương lai.
Từ ngày đó, tôi bắt đầu thay đổi. Không phải những thay đổi khổng lồ. Chỉ là đi ngủ sớm hơn một chút, tỉnh dậy sớm hơn một chút, dành vài phút hít thở, uống một cốc nước, bước ra ngoài nhìn ánh sáng buổi sớm. Tôi tập sống ý thức hơn với từng ngày.
Và điều kỳ lạ đã xảy ra:
Cơ thể khỏe lên, tâm trí sáng hơn, và quan trọng nhất là tôi cảm thấy mình đang thật sự sống chứ không còn chạy theo một chương trình vô hình nào nữa.
Tôi viết những dòng này, không phải để kể về một hành trình đã kết thúc, mà để nhắc chính mình và có lẽ cả bạn nữa
Cuộc đời không hứa hẹn một ngày mai hoàn hảo. Nhưng hôm nay, ngay lúc này, chúng ta có thể lựa chọn sống khác đi.