Có giai đoạn mình thật sự không hài lòng với cách làm việc của một vài đồng nghiệp hoặc đơn giản khó chịu vì lối sinh hoạt của 1 người bạn.
Mình thấy họ thiếu trách nhiệm, làm việc hời hợt, và nhiều lúc khiến mình phải “cố đấm ăn xôi” để cho qua chuyện, giữ hòa khí.
Ban đầu mình nghĩ “thôi kệ, nhịn một chút cho yên”.
Nhưng sau nhiều lần như vậy, mình nhận ra: Người ta chẳng hề nhận ra vấn đề đâu, còn mình thì ngày càng mệt mỏi, tiêu cực và tụt mood mỗi khi phải làm việc chung.
Tới lúc đó mình mới hiểu:
Nhẫn nhịn không phải lúc nào cũng là giải pháp. Vì đôi khi, nhẫn quá lại thành... tự làm khổ mình.
Sau vài lần tự soi lại, mình rút ra vài điều:
- Không ai hiểu được sự nhẫn nhịn của mình nếu mình không nói ra. Mọi người chỉ thấy mọi thứ vẫn ổn, nên họ chẳng thay đổi gì cả.
- Nói ra không có nghĩa là gây gổ. Mình chỉ cần chọn thời điểm phù hợp, nói bằng thái độ góp ý chứ không công kích.
- Giữ năng lượng cho bản thân. Nếu đã cố gắng mà người ta vẫn vậy, thì thôi. Không cần ép mình phải gồng, miễn là mình vẫn làm tốt phần việc của mình và giữ tinh thần tích cực.
“Nhẫn nhịn” không làm mình trưởng thành hơn, nếu điều đó khiến mình tổn thương và tiêu cực. Đôi khi, dám nói ra và thiết lập lại ranh giới mới là cách khiến mối quan hệ công việc trở nên lành mạnh hơn.
Cố đấm ăn xôi
Có giai đoạn mình thật sự không hài lòng với cách làm việc của một vài đồng nghiệp hoặc đơn giản khó chịu vì lối sinh hoạt của 1 người bạn. Mình thấy họ thiếu trách nhiệm, làm việc hời hợt, và nhiều lúc khiến mình phải “cố đấm ăn xôi” để cho qua chuyện, giữ hòa khí. Ban đầu mình nghĩ “thôi kệ, nhịn một chút cho yên”. Nhưng sau nhiều lần như vậy, mình nhận ra: Người ta chẳng hề nhận ra vấn đề đâu, còn mình thì ngày càng mệt mỏi, tiêu cực và tụt mood mỗi khi phải làm việc chung. Tới lúc đó mình...