Tôi đang ngồi một mình ở sân thượng cùng vài lon bia, vì đó là khoảng không tôi đã dành riêng cho mình. Không gì có thể làm nhiễu được không gian hiện tại cả.
Nhớ lại hồi năm 3 đại học, tôi cứ đao đáu trong đầu một chuyện: sao những thứ mình làm trong quá trình phát triển công việc lại cứ trôi qua vô ích như vậy? Không có gì để note lại, để mai mốt đi phỏng vấn còn có cái để kể, để người ngồi đối diện còn hiểu mình hơn. Sao cứ hễ đi chơi thì mới chụp hình, mới note lại, tính ra nhìn vào thì thấy mình chơi nhiều hơn làm nhỉ?
Tôi cũng chẳng để ý nhiều. Chỉ là lâu lâu trong đầu nó lại hiện lên, làm tôi suy nghĩ vài giây rồi lại vụt mất.
Cơ duyên sao mà tôi lại chọn ngay ngành phát triển phần mềm, cái ngành mà người đời hay gọi là “cốt đơ” gì đó, haha.
Ban đầu tôi cũng chẳng có ý tưởng gì lớn lao. Còn nghĩ chắc mai mốt đi làm tới già với nghề này quá. Chứ lúc đó cũng chưa thấy được nỗi đau nào thật sự của thị trường. Mà có thấy thì cũng nghĩ chắc đã có người làm rồi, họ còn lớn hơn, giỏi hơn, làm tôi cũng hơi chùn chân.
Và thật sự cơ duyên đến khi tôi gặp người bạn gái của mình, vào lúc tôi đi làm được khoảng 4 năm kinh nghiệm ở công ty chính thức. Bé đó khôn… haha, khôn thật. Tôi hay kể cho bạn ấy nghe những ý tưởng của mình, và bạn ấy lúc nào cũng lắng nghe, cũng ủng hộ. Thế là tôi lại máu lên.
Rồi được đà, tôi quyết định thử giải quyết chính cái nỗi đao đáu của mình bằng nghề của mình. 4work.click ra đời, phiên bản đầu tiên. Lúc đó tôi định mua 4work.com mà bị mua rồi.
Và thế là bắt đầu một quãng đường ròng rã suốt 3 năm, ngồi code từng dòng theo chiêm nghiệm của mình, tự tìm cho mình thật nhiều lý do để tiếp tục. Rồi cuối cùng tôi cũng làm ra được một sản phẩm hoàn thiện, chạm đúng vào nỗi đau của nhiều người. Sau đó, bản 2 tiếp tục ra đời, và tôi cũng kịp mua được forwork.me để tự tin phát triển tiếp.
Và đó cũng là lý do tôi thành lập một doanh nghiệp của riêng mình, mang tên FORWORK.ME
Tính ra, 4–5 năm ngồi code cho một nỗi đau cũng cực khổ phết. Mà thời gian tôi ngồi nói chuyện với chính mình, để tìm lý do phát triển tiếp và đi tiếp, chắc chiếm tới 2/3.
Tôi chỉ ấp ủ một giấc mơ rất đơn giản: khi chúng ta làm gì đó, chúng ta sẽ có một chỗ riêng để note lại cho công việc, và chỉ là công việc. Để ai muốn hiểu bạn làm gì, hiểu cách bạn làm, hiểu bạn đã giải quyết vấn đề như thế nào, thì có thể nhìn thấy rõ.
Kết bài U30.