4Tips tag

#Phát triển bản thân

6 tips

Mình viết cho bạn một phiên bản sâu hơn – không dạy đời, không phán xét, mà chạm vào đúng chỗ người ta hay giấu nhất. Khi Con Trở Thành Niềm Tự Hào Cuối Cùng Có những người lớn lên trong tiếng cười chê. Họ nhớ rất rõ cảm giác bị so sánh trước mặt họ hàng. Nhớ những câu như: “Nhìn con nhà người ta kìa.” “Lớn lên làm được cái gì không?” Không ai đánh họ. Nhưng lòng tự trọng bị mài mòn từng chút một. Và họ lớn lên với một niềm tin âm thầm: “Mình phải chứng minh mình có giá trị.”

Trịnh HuyRead tip

Khi Tôi Bắt Đầu Hiểu Tâm Lý Chính Mình, Tôi Nhìn Thấy Xã Hội Có Nhiều Lớp Khi tôi bắt đầu khởi nghiệp, tôi nghĩ mình đang xây sản phẩm. Nhưng càng đi lâu, tôi nhận ra mình đang làm một việc khác: tôi đang học cách hiểu chính tâm lý của mình. Tôi quan sát khi mình sợ. Quan sát khi mình tham vọng. Quan sát khi mình muốn chứng minh điều gì đó. Và cả khi tôi tự hỏi: “Liệu mình có đang đi đúng hướng không?” Việc đó thay đổi cách tôi nhìn thế giới. Khi hiểu tâm lý mình đủ sâu, bạn bắt đầu thấy xã hội

Trịnh HuyRead tip

Ai đang startup chẳng trải qua

Gửi những Founders Startup năm 2026... năm mà cái gì cũng có 😂 Nghi kị bản thân... chắc là ta đang đi tìm lý do để tiếp tục thôi nhỉ ? Tôi chắc khoảng 1 tháng lại đi tìm lý do lại 1 lần để mình còn biết đường đi tiếp 💪 Con người thường chịu được mệt, chịu được khó tốt lắm Nhưng rất khó chịu đựng cảm giác “mình không đi đến đâu”. Và thật lòng mà nói… Việc bạn còn đi tìm lý do để tiếp tục nghĩa là bạn vẫn muốn tiếp tục. Người thật sự muốn bỏ cuộc thường không đi tìm lý do nữa. Bạn đang mệt vì đư

Trịnh HuyRead tip

Có Một Giai Đoạn Tôi Tự Hỏi: Nếu Gia Đình Không Hiểu Mình Thì Sao? Đã có một thời gian, tôi không còn quá quan tâm người ngoài nghĩ gì về mình. Tôi làm việc mình tin. Tôi xây thứ mình muốn xây. Tôi không cần ai phải hiểu hết hành trình đó. Nhưng lạ một điều, trong gia đình – trong chính dòng họ của mình – tôi lại có một câu hỏi rất âm thầm: Nếu mình không

Trịnh HuyRead tip

Tôi đang ngồi một mình ở sân thượng cùng vài lon bia, vì đó là khoảng không tôi đã dành riêng cho mình. Không gì có thể làm nhiễu được không gian hiện tại cả. Nhớ lại hồi năm 3 đại học, tôi cứ đao đáu trong đầu một chuyện: sao những thứ mình làm trong quá trình phát triển công việc lại cứ trôi qua vô ích như vậy? Không có gì để note lại, để mai mốt đi phỏng vấn còn có cái để kể, để người ngồi đối diện còn hiểu mình hơn. Sao cứ hễ đi chơi thì mới chụp hình, mới note lại, tính ra nhìn vào thì thấy

Trịnh HuyRead tip