Không ai trưởng thành một mình
Chương về ngày cuối năm, cuốn sổ cũ, những người từng tin tưởng, sửa sai, trao cơ hội và cách hàng trăm cuộc gặp gỡ ghép lại thành con người của hôm nay
Không ai trưởng thành một mình; con người được tạo nên từ những cuộc gặp, lời nói, cơ hội và bàn tay đã âm thầm đứng cạnh mình trong những lúc yếu nhất
Ngày cuối cùng của năm làm việc yên tĩnh hơn thường lệ
Mọi người lần lượt ra về sau buổi tổng kết. Anh ở lại bên ô cửa kính, nhìn thành phố lên đèn và mở lại cuốn sổ đã theo mình suốt hành trình.
Những trang sổ kể lại hành trình từ sợ hãi đến trưởng thành
Trang đầu là nỗi lo của người mới. Trang giữa là vấp ngã, can đảm, chính trực và kiên định. Trang cuối lại đầy tên của những con người khác.
Không có cột mốc quan trọng nào chỉ có một mình anh
Có người dành cho anh một chiếc ghế, có người sửa lỗi mà không làm anh xấu hổ, có người tin anh nhiều hơn chính anh tin vào bản thân.
Con người được tạo nên từ hàng trăm cuộc gặp gỡ
Hàng nghìn câu nói và vô số bàn tay đã âm thầm đỡ lấy ta trong những lúc yếu nhất. Cả những người làm ta đau lòng cũng có thể dạy ta cách trở thành một người tốt hơn.
Mỗi người từng đồng hành đều để lại trong ta một phần rất nhỏ
Người thầy đầu tiên, quản lý đầu tiên, đồng nghiệp đầu tiên và người học trò đầu tiên cùng ghép nên con người hiện tại theo thời gian.
Anh không còn muốn đo cuộc đời bằng số dự án hay lời khen
Anh muốn đo nó bằng số người đã khiến mình tốt hơn và số người mình đã giúp họ tin vào chính mình hơn.
Công việc thay đổi, con người đến và đi, nhưng điều tốt đẹp vẫn tiếp tục sống
Những điều ta trao cho nhau có thể rời khỏi báo cáo và ký ức tức thời, nhưng vẫn tìm được cách tồn tại trong cách một người tiếp tục đối xử với người khác.
Ý nghĩa đẹp nhất của công việc là cùng nhau xây dựng con người
Nếu hôm nay anh đứng vững, đó là vì rất nhiều người đã từng đứng cạnh. Phía trước luôn còn những con người mới và cơ hội mới để trở thành một phần trong hành trình trưởng thành của ai đó.