Bức thư gửi chính mình của ngày đầu tiên
Chương khép lại hành trình bằng một lá thư gửi người mới của ngày đầu tiên, nhắc lại nỗi sợ, những lần vấp ngã, các bàn tay đã nâng đỡ và con người được hình thành qua nhiều năm
Ta không cần trở thành người giỏi nhất để xứng đáng có mặt; điều quan trọng nhất là con người ta trở thành trên mỗi bước đường
Anh viết cho người đã bước qua cánh cửa văn phòng trong buổi sáng đầu tiên
Đó là một người mang chiếc balo còn mới và trái tim đầy lo lắng — sợ mình không đủ giỏi, sợ mắc lỗi và sợ bị đánh giá.
Em không cần trở thành người giỏi nhất để xứng đáng có mặt ở đây
Những nỗi sợ sẽ giúp em học hỏi và trưởng thành, nhưng giá trị của em không phải phần thưởng chỉ xuất hiện sau khi mọi người công nhận.
Sai lầm, từ chối và thất bại không làm em nhỏ bé hơn
Sẽ có dự án không thành công và những đêm em tự hỏi có nên tiếp tục. Những điều ấy đang âm thầm dạy em trở nên vững vàng.
Em sẽ gặp những người tin em nhiều hơn chính em tin mình
Hãy biết ơn những người đã trao cơ hội và niềm tin. Một ngày nào đó, em cũng sẽ trở thành người làm điều tương tự cho một người khác.
Can đảm, chính trực, khiêm nhường và thành công sẽ mang ý nghĩa khác
Can đảm không phải không sợ, chính trực không phải luôn đúng, khiêm nhường không phải tự hạ thấp và thành công không phải đứng trên sân khấu lâu hơn tất cả.
Đừng để công việc lấy mất cuộc đời của em
Hãy về nhà khi có thể, gọi cho cha mẹ nhiều hơn và giữ những người yêu thương ở gần. Có những khoảnh khắc không thể làm lại bằng bất kỳ thành công nào.
Cuộc đời không phải cuộc thi xem ai đến trước
Nếu có lúc thấy mình đi quá chậm, hãy nhớ điều quan trọng không phải tốc độ, mà là em đang trở thành ai trên từng bước đường.
Cảm ơn em vì đã không bỏ cuộc trong những ngày khó nhất
Nếu không có lòng can đảm của người ngày đầu tiên, sẽ không có người của hôm nay. Phía trước không chỉ là một công việc, mà là cả một cuộc đời đang chờ em sống bằng sự tử tế, can đảm và yêu thương.