Cover
profile

Trịnh Huy (james)

@huytrinh

Founder of 4Work. 💪🚀

Tips by Trịnh Huy

Short notes and updates from this profile.

0 Tips 0 Media 0 Series

Tôi yêu tuổi trẻ, vì nó cho tôi cái quyền được dấn thân, được liều lĩnh. Tuổi trẻ cho tôi sức khoẻ, sự nhiệt huyết, can đảm để mạo hiểm với nhiều lựa chọn. Và tôi hiểu rằng, những năng lượng tuyệt vời đó không thể để ngủ quên trong giấc mơ hay dưới chiếc chăn ấm. Chúng cần được sử dụng, để ta xây dựng một tương lai vững chắc và kiên cố. Một tương lai mà đến khi bạn không còn chịu được áp lực, khi sức khoẻ đã đi xuống, thì bạn vẫn có thể sống an nhàn mà không phải lo sợ điều gì. Thế giới này k...

Read tip

Trong hành trình khởi nghiệp – cũng như trong cuộc đời – chúng ta luôn có những phiên bản đầu tiên. Phiên bản 1 có thể là một ý tưởng vụng về, một sản phẩm còn nhiều hạn chế, một cách làm chưa tối ưu. Nhưng nó tốt nhất ở thời điểm đó – bởi đó là tất cả những gì ta có thể làm, với kiến thức, kinh nghiệm, nguồn lực khi ấy. Đừng nói "phải chi" – hãy biết ơn phiên bản đầu tiên Có những lúc, tôi cũng từng thở dài: “Phải chi lúc đó làm thế này thì bây giờ đâu cần đập bỏ cái mình đã dành thời gian c...

Read tip

“Sinh ra trong nghèo khó không phải lỗi của bạn, nhưng chết trong nghèo khó thì đó hoàn toàn là lỗi của bạn”

Có một câu nói mà mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn cảm thấy nhói lòng, như vừa xát muối vào vết thương cũ: “Vì nhà mình không đủ điều kiện nên giờ con mới cực như vậy.” Tôi đã nói câu đó với ba mẹ, trong một ngày mà tôi cảm thấy mệt mỏi và bế tắc. Ngày đó, tôi nghĩ mình chỉ đang nói lên sự thật, nhưng tôi đâu biết, với ba mẹ, câu đó như một nhát dao. Hồi còn là học sinh, rồi sinh viên, tôi luôn nhìn xung quanh và so sánh mình với những người “có điều kiện” hơn. Họ có tiền để học thêm, để mua đồ tốt, ...

Read tip

Bạn cũng vậy. Có thể bạn chỉ chưa tìm đúng nơi mình thuộc về. Khi tìm thấy, bạn sẽ hiểu giá trị thật của mình chưa từng bị mất đi.

Những năm học THCS, THPT, tôi luôn nằm trong nhóm “trung bình” của lớp. Không phải học sinh cá biệt, cũng chẳng phải học sinh xuất sắc để được khen thưởng. Tôi trôi qua những buổi chào cờ, những kỳ thi, những bảng điểm… như một cái tên nhạt nhòa. Thầy cô hiếm khi để ý đến tôi, trừ khi là điểm danh. Bạn bè thì chẳng mấy ai hỏi ý kiến tôi trong các hoạt động nhóm. Và chính tôi, cũng bắt đầu tin vào cái nhãn “trung bình” đó. Trong đầu tôi, nó đồng nghĩa với “không có gì nổi bật” – một kiểu thất ...

Read tip

Có một ngày, tôi nhận ra rằng mình đã quá bận rộn chạy theo những thứ mình chưa có, đến mức quên mất mình đang nắm giữ điều gì trong tay. Chúng ta thường để tâm trí trôi đi trong những so sánh, những khoảng cách giữa hiện tại và mơ ước, mà quên dừng lại để chạm vào những giá trị thật sự đang tồn tại trong đời mình. Biết mình đang thiếu — không phải để trách móc bản thân, mà để hiểu con đường phía trước cần bổ sung điều gì. Nó như một chiếc bản đồ chỉ ra những vùng đất chưa khám phá, để mình b...

Read tip