Một khác biệt rất nhỏ
Chương 05 của Work Identity: niềm tin không đến từ chức danh hay hồ sơ, mà từ sự nhất quán giữa lời nói và dấu vết công việc.
Một khác biệt rất nhỏ
Có một sự khác biệt rất nhỏ.
Nhưng nó thay đổi mọi thứ.
Câu hỏi thật sự phía sau
Khi ai đó hỏi về bạn, họ không thật sự muốn biết… bạn đã làm việc ở đâu.
Họ đang cố trả lời một câu hỏi khác. “Mình có thể tin người này không?”
Chúng ta nhìn cách một người làm việc
Đó là lý do…
- Chúng ta không chỉ nhìn vào tên công ty.
- Chúng ta nhìn cách một người kể về công việc của họ.
- Không chỉ nhìn chức danh.
- Mà nhìn cách họ giải quyết vấn đề.
- Không chỉ nhìn kết quả.
- Mà nhìn cách họ đi đến kết quả ấy.
Niềm tin được tạo ra bởi sự nhất quán
Niềm tin chưa bao giờ được tạo ra bởi một dòng chữ.
Nó được tạo ra bởi sự nhất quán.
Giữa điều một người nói. Và điều công việc của họ chứng minh.
Điều khiến chúng ta tin một con người
Có lẽ…
Điều khiến chúng ta tin một con người không phải là hồ sơ của họ.
Mà là những dấu vết họ để lại sau mỗi lần làm việc.
Hãy nghĩ về người bạn ngưỡng mộ nhất
Hãy nghĩ về người mà bạn ngưỡng mộ nhất.
- Có thể là một người thầy.
- Một người quản lý.
- Một đồng nghiệp.
- Một người sáng tạo.
- Hay một người bạn.
Bạn nhớ cách họ làm việc
Bạn không nhớ họ vì bản CV.
- Bạn nhớ cách họ làm việc.
- Cách họ lắng nghe.
- Cách họ đặt câu hỏi.
- Cách họ giữ lời hứa.
- Cách họ xử lý những điều khó khăn.
Bạn nhớ cảm giác khi làm việc cùng họ.
Không phải định dạng hồ sơ
Chứ không phải định dạng của hồ sơ họ từng gửi.
Điều đáng nhớ nhất
Có lẽ…
Điều đáng nhớ nhất về một con người chưa bao giờ nằm trong phần “Kinh nghiệm”.
Nó nằm trong những điều mà người khác kể lại khi họ không còn ở đó.
Một sự nghiệp để được ghi nhớ
Và có lẽ…
Một sự nghiệp cũng nên được xây dựng theo cách như vậy.
Không chỉ để được nhìn thấy. Mà để được ghi nhớ.