Gửi những người tôi đã từng cố gắng làm hài lòng
Chương 3 của Những Lá Thư Gửi Chính Mình: nhìn lại nhu cầu được công nhận, những phiên bản ta từng xây để dễ được yêu thích, và học cách chọn tiếng nói nào thực sự xứng đáng ảnh hưởng đến cách ta nhìn chính mình.
Gửi tôi của ngày trước, tôi của hôm nay và tôi của những ngày chưa đến
Chúng ta học cách được công nhận rất sớm
Trước khi biết gọi tên approval, ta đã biết cảm giác được khen. Một điểm số tốt. Một cái gật đầu của cha mẹ. Một lời khen từ thầy cô. Một lần được chọn. Một lần được nói rằng mình giỏi, ngoan, mạnh mẽ hay đáng tin.
Sự công nhận không phải thứ đáng xấu hổ. Con người học về mình qua phản hồi của người khác. Vấn đề chỉ bắt đầu khi phản hồi ấy dần trở thành bằng chứng duy nhất rằng ta có giá trị.
Được nhìn thấy là một nhu cầu rất con người. Nhưng giá trị của ta không thể chỉ tồn tại khi có người khác xác nhận.
Ta từng xây những phiên bản dễ được yêu thích
Có người học cách trở thành người luôn giỏi. Có người trở thành người không bao giờ gây phiền. Có người luôn mạnh. Có người luôn vui. Có người luôn hữu ích. Những phiên bản ấy thường không giả tạo; chúng là cách ta thích nghi với điều từng giúp mình được đón nhận.
Khó khăn xuất hiện khi một vai diễn tồn tại lâu đến mức ta quên rằng nó là vai diễn. Người luôn mạnh không còn biết cách xin giúp đỡ. Người luôn giỏi không còn dám làm điều mình chưa biết. Người luôn dễ chịu không còn biết cách nói không.
Có những tính cách từng giúp ta được yêu thích, rồi về sau lại khiến ta khó được sống thật.
Approval không xấu — việc không thể sống thiếu nó mới khiến ta mắc kẹt
Đôi khi self-help nói về approval như thể quan tâm đến suy nghĩ của người khác là yếu đuối. Nhưng con người không sống ngoài cộng đồng. Ta cần sự tin tưởng, phản hồi, tình bạn, sự tôn trọng và cảm giác thuộc về.
Vấn đề không phải là cần người khác. Vấn đề là khi mỗi lựa chọn đều cần một khán giả, mỗi thành tựu đều cần một người xác nhận, và một lời không đồng ý đủ sức làm ta nghi ngờ toàn bộ con người mình.
Mục tiêu không phải trở nên không cần ai. Mục tiêu là không giao toàn bộ quyền định nghĩa mình cho bất kỳ ai.
Khi sự công nhận trở thành chiếc la bàn
Có những lựa chọn nhìn bên ngoài rất hợp lý nhưng khi nhìn kỹ lại, động cơ chính chỉ là được công nhận: chọn một nghề để người khác thấy mình thành công, giữ một hình ảnh để không làm ai thất vọng, tiếp tục một con đường vì quá nhiều người đã biết ta đang đi trên đó.
Một chiếc la bàn đặt bên ngoài sẽ liên tục đổi hướng theo căn phòng. Nếu mỗi môi trường lại có một định nghĩa khác về thành công, người cố làm hài lòng tất cả cuối cùng sẽ phải trở thành quá nhiều phiên bản cùng lúc.
Nếu mọi căn phòng đều có quyền định nghĩa bạn, bạn sẽ không còn biết đâu là hướng của mình khi căn phòng trống.
Cái giá của việc được tất cả mọi người chấp nhận
Được yêu thích rộng rãi nghe có vẻ như một mục tiêu an toàn. Nhưng để không ai khó chịu, ta phải liên tục chỉnh sửa mình: bớt một ý kiến, bỏ một ranh giới, nói một câu mềm hơn, trì hoãn một lựa chọn, giữ một mối quan hệ đã hết phù hợp.
Cái giá lớn nhất không phải là mệt. Nó là việc sau đủ nhiều lần tự chỉnh sửa, ta không còn biết điều gì là sở thích của mình và điều gì chỉ là phản xạ để giữ hòa khí.
Nếu cái giá của việc được tất cả mọi người chấp nhận là không còn nhận ra mình, đó là một cái giá quá đắt.
Feedback không đồng nghĩa với quyền định nghĩa
Một người có thể nói đúng về một phần của ta mà không có quyền nói họ hiểu toàn bộ ta. Một người có chuyên môn có thể góp ý về công việc nhưng không vì thế định nghĩa giá trị của con người làm công việc ấy. Một người yêu thương ta có thể lo lắng cho lựa chọn của ta nhưng vẫn không thể sống thay hậu quả của lựa chọn đó.
Trưởng thành cần khả năng nhận feedback mà không biến mọi feedback thành identity. Ta có thể lắng nghe sâu mà vẫn giữ quyền quyết định cuối cùng về việc điều gì thuộc về mình.
Lắng nghe người khác không đồng nghĩa trao cho họ quyền viết toàn bộ câu chuyện về mình.
Hãy chọn những tiếng nói có trọng lượng
Không phải ý kiến nào cũng nên có cùng trọng lượng. Một người hiểu bối cảnh của bạn khác với người chỉ nhìn một khoảnh khắc. Một người đã đi qua con đường bạn muốn đi khác với một người chỉ có quan điểm. Một người thật sự quan tâm đến bạn khác với một đám đông đang phản ứng.
Ta không cần đóng cửa với thế giới. Ta chỉ cần xây một bộ lọc trưởng thành hơn: ai hiểu vấn đề, ai chịu hậu quả cùng mình, ai có thiện ý, ai có năng lực, và ai đang nói từ nỗi sợ hoặc kỳ vọng của chính họ.
Không phải mọi tiếng nói đều phải im lặng. Chỉ là không phải mọi tiếng nói đều xứng đáng đứng gần trái tim.
Gửi những người tôi đã từng cố gắng làm hài lòng
Tôi biết có những lúc tôi đã sống rất lâu trong câu hỏi: họ sẽ nghĩ gì? Tôi đã chọn từ ngữ cẩn thận hơn, trì hoãn vài quyết định, cố trở nên giỏi hơn, dễ thương hơn, mạnh mẽ hơn chỉ để không làm ai thất vọng.
Tôi không còn trách những người đó cho tất cả những phiên bản tôi từng xây. Phần lớn họ cũng chỉ đang nhìn tôi bằng kinh nghiệm, nỗi sợ và mong muốn của họ. Nhưng tôi cũng không muốn tiếp tục sống như thể mọi ánh nhìn đều có quyền bình chọn cho con người tôi phải trở thành.
Nếu có một điều tôi muốn giữ từ bây giờ, đó là khả năng lắng nghe mà không biến mình thành tiếng vọng. Tôi vẫn muốn được yêu thương, được tôn trọng, được hiểu. Nhưng tôi muốn những điều ấy gặp một con người đã có tiếng nói của riêng mình.
Tôi vẫn muốn được người khác nhìn thấy. Tôi chỉ không còn muốn biến ánh nhìn của họ thành chiếc gương duy nhất.