Forwork

Một trang giấy trắng

Lần đầu biến cuộc đời thành hồ sơ

Nhìn lại, chọn lọc và kể lại giá trị
01

Một màn hình trắng và yêu cầu viết về chính mình

Có một khoảnh khắc rất lạ mà hầu như ai cũng từng trải qua.

Trước mặt là một màn hình trắng hoặc một tờ giấy trắng. Con trỏ nhấp nháy.

Và bạn được yêu cầu viết về chính mình. Không phải nhật ký. Không phải tuổi thơ. Mà là bản CV đầu tiên.

02

Điều khó nhất không phải gõ chữ

Thoạt nhìn, CV chỉ là một biểu mẫu: họ tên, trường học, kỹ năng và kinh nghiệm.

Nhưng càng nhìn lâu, câu hỏi càng trở nên rõ hơn: “Mình thực sự có gì để kể?”
03

Hai mươi năm sống phải được nén vào một hoặc hai trang

  • Đi học.
  • Làm bài tập.
  • Tham gia câu lạc bộ.
  • Gặp gỡ bạn bè.
  • Thất bại.
  • Học những bài học đầu tiên.
  • Bắt đầu mơ về tương lai.

Một hành trình dài bỗng phải được thu lại trong vài dòng ngắn ngủi.

04

Cuộc sống thật không vừa với những ô thông tin

Lần đầu viết CV, nhiều người nhận ra khoảng cách giữa điều mình đã sống và cách mình có thể trình bày.

  • Có điều rất quan trọng nhưng không biết viết vào đâu.
  • Có trải nghiệm giúp trưởng thành nhưng không thuộc ô nào.
  • Có những thay đổi lớn nhưng không thể hiện bằng một dòng kỹ năng.

Không phải mọi giá trị đều vừa với một biểu mẫu.

05

CV là lần đầu tiên ta biến cuộc đời thành dữ liệu

CV không chỉ là tài liệu xin việc.

Nó là lần đầu tiên ta chọn điều gì nên giữ lại, điều gì nên lược bỏ và điều gì đủ quan trọng để xuất hiện.

Đó là lúc cuộc sống được dịch sang ngôn ngữ của công việc.

06

Rất ít người được dạy cách nhìn lại chính mình

Chúng ta được học chính tả, phương trình, lịch sử và văn học.

Nhưng hiếm khi được học cách nhìn lại hành trình, nhận ra giá trị và kể lại quá trình trưởng thành của chính mình.

07

Vì thế rất nhiều bản CV trông giống nhau

CV thường mô tả những gì một người đã làm.

  • Liệt kê kỹ năng nhưng không kể vì sao kỹ năng ấy hình thành.
  • Ghi kinh nghiệm nhưng không cho thấy con người đã thay đổi ra sao.
  • Nêu chức danh nhưng không làm rõ giá trị đã tạo ra.

Hồ sơ có thể đúng, nhưng vẫn chưa đủ để hiểu một con người.

08

Từ trang giấy trắng xuất hiện một câu hỏi lớn hơn

Nếu một bản CV chỉ giữ được một phần rất nhỏ của hành trình, liệu có cách nào kể về con người đầy đủ hơn?

Trung thực hơn. Sống động hơn. Có bối cảnh hơn.

Đó là câu hỏi sẽ theo chúng ta suốt nhiều năm sau.
09

Bước tiếp theo là danh tính bắt đầu bằng câu: Tôi là…

Không lâu sau, bản CV đầu tiên đổi lấy công việc đầu tiên.

Và cùng với hợp đồng lao động, một danh tính mới bắt đầu hình thành: “Tôi là…”

Đó là câu chuyện của Human Story 03.